Tuyệt đối không nên để trẻ ngồi lơi ngoài mép ghế

Khi cho trẻ ngồi ghế để ăn uống, học hành hoặc làm một việc gì khác nên để ghế xa bàn một khoảng vừa đủ, ngồi sâu hẳn vào trong ghế
Khi cho trẻ ngồi ghế để ăn uống, học hành hoặc làm một việc gì khác nên để ghế xa bàn một khoảng vừa đủ, ngồi sâu hẳn vào trong ghế, để lưng mình dựa hẳn vào thành ghế, thật thẳng. Tuyệt đối không nên để trẻ ngồi lơi ngoài mép ghế rồi còng lưng xuống hoặc ngồi ngoài mép ghế và chỉ dựa một phần trên lưng vào thành ghế mà thôi.
Trong mọi trường hợp, ngồi ở bàn ăn hay bàn học, khi cho trẻ ngồi chơi ở ghế để xem tranh ảnh hoặc nghe kể chuyện, lưu ý bắt trẻ ngồi ngay ngắn, chân để sát xuống mặt đất, không cho ngồi kiểu bắt tréo chân (bắt chân chứ ngũ) vừa lệch lạc xương lại vừa có vẻ vô phép.
Khi trẻ ngồi bàn học, nên giữ cho hai vai thật thẳng, tay mặt trẻ cầm viết, tay trái để đè lên cuốn tập hay cuốn sách, đầu thẳng. Nhiều trẻ khi viết thường ngoẹo đầu, miệng mấp máy theo hình chữ viết hoặc khi học thì lại ngoẹo cổ, tay trái hoặc tay phải chống vào cằm hoặc tai. Những đáng điệu này rất xấu và rất tai hại lúc đầu mới tập viết nên tập cho viết chứ đứng hơn là viết nghiêng.
Khi trẻ đọc sách báo, xem tranh vẽ, lưu ý trẻ nên để sách cách mắt chừng 25 phân mét, không nên để quá xa mà cũng không nên để quá gần tránh hư hại mắt, dễ trở thành viễn thị hay cận thị.
Trẻ đi học xa, cặp sách nặng, nên dạy trẻ đừng ôm cặp, luôn luôn ở nách trái hay nách phải, mà luôn luôn thay đổi tay tránh sự lệch vai về một bên. Tốt hơn hết là nên cho trẻ đeo cặp trên lưng như binh sĩ đeo ba lô vậy.
Những thói tật riêng (Les Tics) : Những thói tật này là những phản ứng của tinh thần thường thể hiện ra ngoài thể xác bằng một sự co giật trên mặt, hay một cử động tay chân và thường gồm bốn trạng thái sau đây:
Những tật này có thể hiện một cử chỉ hoặc vô tình hoặc có chủ đích (nhăn mặt, cử chỉ để xua đuổi một sự khó chịu).
Những tật này là tật thực không do một nguyên nhân cơ thể hay tinh thần nào thúc đẩy.
Những tật này là cố tật vì bệnh nhân bị ám ảnh và nếu bị ngăn cấm thì bệnh nhân sẽ thấy khó chịu.
Những tật này sẽ được ngưng khi ta ngủ hay khi ta chuyên chú đến một việc gì. Nếu ta dùng ý chí để kềm hãm thì cũng có thể tạm ngưng trong một thời gian.