Mọi thứ quý giá nhất trong đời tình yêu thương

Tôi muốn tìm cho ra các loại sự việc gây đe dọa cho tôi. Càng nghĩ về điều này càng làm cho tôi thấy đó là một cơ hội để tôi phải có trách nhiệm về những cảm xúc của mình. Điều này khiến tôi dễ dàng tha thứ hơn, bởi ai bảo bạn, góp ý điều gì đó về chính tôi thì xứng đáng nhận lời cảm ơn của tôi. Khi bạn bắt đầu có thói quen xem xét thận trọng và có ý thức về những cách hiểu cũ của bạn theo cách này, thì có nghĩa bạn đã tạo ra chỗ cho những khoảnh khắc tự do, tự phát. Đó là những khoảnh khắc định kiến cũ của bạn nhường chỗ cho ánh sáng của sáng suốt. Với ánh sáng đó sẽ xuất hiện một cảm giác phát hiện, bởi bạn đang nhìn vào chính thực tại chứ không phải một phản ánh quá khứ của bạn. Mọi thứ quý giá nhất trong đời tình yêu thương, lòng trắc ẩn, cái đẹp, sự tha thứ, cảm hứng đều phải đến với chúng ta một cách tự phát. Chúng ta chỉ có thể dọn đường cho những thứ đó một người bạn tinh thần của tôi gọi việc này là bấm một lỗ vào chiều thứ tư. Hoàn toàn tự do trong việc thấu hiểu sự việc. Tôi có biết một ông mà hàng năm cứ về nhà dự lễ Tạ ơn là không thể không to tiếng với người cha mình. Rồi đến một dịp Lễ tạ ơn, ông này đã 40 tuổi và người cha đã 75 tuổi. Bố tôi vui vẻ đón tôi khi tôi ra khỏi máy bay và cũng như mọi lần, chúng tôi đến chỗ khai hành lý trong một tâm trạng hữu hảo. Được khoảng nửa tiếng thì bố tôi và tôi bắt đầu có lời qua tiếng lại thường thấy. Tôi đã cố giữ cho không bị căng thẳng nhưng tôi được biết là khi vào xe ô tô thế nào cụ cũng phê bình cách lái của tôi, và tôi cũng sẽ bắt đầu thấy bực mình. Chúng tôi đã không nói gì nhiều với nhau tại chỗ băng truyền trả hành lý thường khi đó chúng tôi chẳng có chuyện gì nói với nhau cả. Cái vali của tôi đang chạy tới, tôi với tay ra để lấy thì ông gạt tôi sang bên và cầm lấy cái vali giúp tôi đó là một phần quen thuộc nữa của chúng tôi đã không thay đổi trong suốt 20 năm nay. Song lần này thì ông đi chơi chậm chạp đến nâng cái túi nặng lên và lần đầu tiên tôi nhận ra ông đã bắt đầu già rồi. Chắc bạn không nghĩ đó là một phát hiện, còn tôi thì đã nhận ra rằng, lần này tôi vẫn gây chiến với ông cứ như tôi mới 7 tuổi và ông vẫn là một người to lớn, khỏe mạnh. Tôi không cầm lấy cái vali từ tay ông, ông là một người biết tự trọng.